Từ bao đời nay, rừng không chỉ là mái nhà của muôn loài mà còn là nơi con người gửi gắm niềm tin vào sự che chở của thiên nhiên. Thế nhưng, trong nhịp sống hiện đại đầy toan tính, con người ngày càng đối xử tàn nhẫn với rừng, biến nơi sự sống sinh sôi thành chiến trường của lòng tham và bạo lực. Nạn săn bắt thú rừng vì thế trở thành một vết thương nhức nhối của xã hội. Truyện ngắn Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp không chỉ kể lại một chuyến đi săn đầy ám ảnh mà còn gợi ra những suy ngẫm sâu xa về lòng nhân ái, về trách nhiệm của con người trước thiên nhiên, đặc biệt là vấn nạn săn bắt thú rừng ở Việt Nam.
Săn bắt thú rừng là hành vi con người truy lùng, giết hại hoặc bắt giữ các loài động vật hoang dã trong tự nhiên vì nhiều mục đích như kiếm lời, tiêu khiển, làm thực phẩm hay phục vụ nhu cầu cá nhân. Đây là hành vi xâm hại nghiêm trọng đến hệ sinh thái, làm mất cân bằng tự nhiên và đe dọa sự tồn tại của nhiều loài sinh vật quý hiếm.
Nạn săn bắt thú rừng ở Việt Nam hiện nay đang diễn ra với mức độ vô cùng nghiêm trọng, trở thành một vấn đề xã hội đáng báo động. Trên thực tế, nhiều loài động vật hoang dã từng sinh sống phổ biến trong các cánh rừng Việt Nam nay đã suy giảm mạnh về số lượng, thậm chí đứng trước nguy cơ tuyệt chủng. Theo các đánh giá về bảo tồn thiên nhiên, số lượng voi rừng ở Việt Nam hiện chỉ còn khoảng 70–100 cá thể, trong khi hổ rừng chỉ còn được ghi nhận với số lượng chưa đến 10 cá thể trong tự nhiên – một con số quá ít ỏi so với quá khứ. Bên cạnh đó, những loài như tê tê, voọc, gấu, khỉ đang bị săn bắt và buôn bán trái phép với quy mô lớn, khiến nhiều loài gần như “biến mất” khỏi rừng. IUCN đã xếp không ít loài thú rừng ở Việt Nam vào mức nguy cấp và cực kỳ nguy cấp, cho thấy mức độ tàn phá nghiêm trọng của con người đối với thiên nhiên.
Nguyên nhân của thực trạng ấy bắt nguồn chủ yếu từ lòng tham và nhận thức lệch lạc của con người. Vì lợi nhuận kinh tế, vì thú vui săn bắn hoặc vì những quan niệm sai lầm cho rằng thịt thú rừng và sản phẩm từ động vật hoang dã có giá trị đặc biệt, con người sẵn sàng tước đoạt sự sống của muôn loài. Bên cạnh đó, công tác quản lý và bảo vệ rừng ở một số nơi còn gặp nhiều khó khăn, xử phạt chưa đủ sức răn đe, vô tình tiếp tay cho hành vi hủy hoại thiên nhiên.
Hậu quả mà nạn săn bắt thú rừng gây ra không chỉ là sự suy giảm nhanh chóng số lượng các loài động vật, mà còn là sự mất cân bằng sinh thái nghiêm trọng. Khi một loài bị tận diệt, cả chuỗi sinh học bị ảnh hưởng, kéo theo những hệ lụy lâu dài cho môi trường sống của con người. Đáng lo ngại hơn, sự quen thuộc với việc giết chóc và tàn phá thiên nhiên khiến con người dần trở nên vô cảm, đánh mất lòng trắc ẩn và những giá trị nhân văn vốn là nền tảng của một xã hội bền vững.
Nạn săn bắt thú rừng không chỉ tồn tại ngoài đời sống mà còn được phản ánh đầy ám ảnh qua truyện ngắn Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp. Nhân vật ông Diểu bước vào rừng với tâm thế của một kẻ đi săn chuyên nghiệp, coi việc giết thú là điều bình thường, thậm chí xem đó như một minh chứng cho sức mạnh và quyền lực của con người trước thiên nhiên. Phát súng bắn con khỉ đực đã mở đầu cho bi kịch không chỉ của loài vật mà còn của chính lương tri con người. Hình ảnh con khỉ cái quay lại nâng đỡ con khỉ đực bị thương, bất chấp hiểm nguy, đã làm nổi bật tình cảm tự nhiên, bản năng yêu thương và gắn bó của loài vật. Trái ngược với suy nghĩ lạnh lùng của ông Diểu khi cho rằng đó là sự “giả tạo”, thiên nhiên đã phơi bày một sự thật đau đớn: loài vật cũng biết yêu thương, biết đau đớn và biết bảo vệ nhau. Đặc biệt, ánh mắt cầu xin yếu ớt của con khỉ đực dành cho ông Diểu trở thành chi tiết ám ảnh, như một lời chất vấn câm lặng nhưng dữ dội đối với hành vi săn bắn tàn nhẫn của con người.
Trước thực trạng nạn săn bắt thú rừng, mỗi con người cần tự ý thức lại vai trò và trách nhiệm của mình. Không săn bắt, không tiếp tay tiêu thụ sản phẩm từ thú rừng chính là cách thiết thực nhất để bảo vệ thiên nhiên. Đồng thời, xã hội cần đẩy mạnh giáo dục ý thức bảo vệ môi trường, kết hợp với những biện pháp pháp luật nghiêm minh nhằm ngăn chặn hành vi xâm hại rừng. Qua Muối của rừng, Nguyễn Huy Thiệp không áp đặt lời kết tội gay gắt mà chọn cách đánh thức lương tri con người bằng cảm xúc và sự ám ảnh. Từ kẻ săn bắn, ông Diểu dần trở thành người mang trong mình nỗi day dứt khôn nguôi. Ông cứu con khỉ, băng bó vết thương cho nó, rồi cuối cùng lựa chọn buông tha. Khoảnh khắc ông gặp loài hoa hiếm ba mươi năm mới nở không chỉ là một chi tiết kỳ ảo, mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: thiên nhiên chỉ ban tặng vẻ đẹp và sự sung túc cho những ai biết dừng lại trước ranh giới của tội ác, biết cúi đầu trước sự sống. Cách giải quyết vấn đề ấy vừa sâu sắc vừa nhân văn, bởi chỉ khi con người tự thay đổi từ bên trong, thiên nhiên mới thực sự được bảo vệ lâu dài.
Tóm lại, nạn săn bắt thú rừng là một vấn đề nghiêm trọng, đe dọa trực tiếp đến môi trường sống và đạo đức con người. Qua truyện Muối của rừng, Nguyễn Huy Thiệp đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng nhân ái và trách nhiệm của con người đối với thiên nhiên. Tác phẩm không chỉ là lời cảnh tỉnh mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta: hãy sống nhân văn hơn, biết trân trọng và gìn giữ sự sống quanh mình.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Nhiều người quan tâm
Bài viết gần đây
Danh mục
Để lại bình luận